Questions

Questions

Bằng cách đặt câu hỏi

Answers

Bằng cách trả lời

Kinh nghiệm chữa hội chứng sợ xã hội !!31/05/2020 - 15

Gần đây em phát hiện ra mình mắc bệnh ám ảnh sợ xã hội. em bị phát bệnh từ sau một lần đi đám cưới của bạn. Tình trạng kéo dài đã 3 năm. trước đó em không hiểu nổi điều j đã xẩy ra với mình và em mơ hồ nhận thấy hình như em đang bị bệnh tâm lý nào đó, em đang rất lo lắng. Hiện giờ em rất sợ những nơi đông người, sợ làm việc trước mặt người khác, em không cảm thấy tự tin trong giao tiếp. Em thây rất đau khổ và bế tắc trước nỗi sợ của mình. Hiện em đang cố gắng kiểm soát và khắc phục. Anh chị nào có kinh nghiệm hay kiến thức chữa bệnh này có thể giúp em với. Em đang ở Đà Nẵng, rất muốn gặp bác sỹ tâm lý để chữa bệnh mà chưa biết ở đâu?

comment

Trương Bửu Đăng

Chào bạn, Cũng lâu lắm rồi mình mới lên lại đây. Đọc comment của bạn,mình biết rằng trong lúc này bạn đang đau khổ vật vã với những nỗi sợ hãi và cô đơn. Nó làm mình nhớ lại những khoảng thời gian đen tối của cuộc đời mà đã lâu rồi mình không nhớ, và có lẽ cũng không muốn nhớ. (Mà thực ra cũng chỉ mới cách đây 3-4 năm thôi) Mình sống với những ám ảnh này cũng được 10 năm rồi… đó là khoảng thời gian mình bỏ học, rồi trốn chạy… có những giây phút cay đắng nghiệt ngã của cuộc đời, khi đang chống chọi với nhưng nỗi sợ hãi, bị bạn bè kêu là thăng “khùng”, thằng ”tự kỷ”… rồi buông thả …có lúc cuộc đời mình chỉ là những bước đi lang thang trong tăm tối và cô đơn. Nhưng thực sự, mình vẫn còn may mắn nhận được tình thương của gia đình, đó dương như là nơi nương tựa cuối cùng trong cuộc đời. Rồi cũng có những ân nhân đã cứu giúp nâng đỡ ,và đặc biệt là việc tìm hiểu những lời dạy của đức Phật đã giúp mình dần hiểu được và chấp nhận được những bất hạnh của số phận. Khoảng hơn 2 năm trở lại đây thì mình đã bắt đầu đi làm (một công việc văn phòng), tất nhiên cũng nhiều khó khăn và tủi nhục, nhiều lúc chiu đựng không nổi chỉ muốn buông xuôi, bỏ cuộc. Ơn trời mà mình cũng đã kiên trì chịu đựng được. Tất nhiên bây giờ mình vẫn chưa thể so sánh được với người ta, nhưng so với quãng đời đau khổ mấy năm trước thì cuộc sống bây giờ đã như môt giấc mơ rồi! Chính mọi người chung quanh đều nhận xét là mình đã thay đổi rất nhiều,trông không còn “ lơ ngơ tự kỷ” như trước nữa, nói chung là sáng sủa hơn nhiều rồi (chắc đến lúc trời cho mình kiếm gấu rồi : )) Còn tự bản thân mình thì cảm thấy đã thoải mái hơn rất nhiều, kinh nghiệm hơn rất nhiều trong các hoàn cảnh giao tiếp xã hội, công việc, bạn bè.. Cho nên,mình xin viết vài dòng chia sẻ với bạn tất cả những kinh nghiệm của mình, như là một niêm khích lệ, vì biết rằng bạn còn đang bế tắc trong tăm tối, dù biết rằng mỗi người có một hoàn cảnh riêng, dù biết rằng để tìm ra lối thoát, chính bạn phải cố gắng đến tận cùng. Một vài chia sẻ: --1/-- Đầu tiên, mình thấy rằng có việc làm phù hợp trong một môi trường có tiếp xúc với người khác là vô cùng quan trọng: _Công việc sẽ đưa bản thân vào trong kỷ luật. 8h mỗi ngày, 6 ngày mỗi tuần, bạn sẽ gần như luôn luôn tập trung vào công việc, không còn thời gian để suy nghĩ lung tung, khổ đau vớ vẩn. Nếu bạn chịu đựng một cách kiên trì và khôn khéo, trí óc của bạn sẽ dần được rèn luyện mạnh mẽ và trong sáng. _Lợi ích thứ 2 của nó là: bạn có môi trương tiếp xúc với mọi người để dần rèn luyện và điều chỉnh thói quen giao tiếp. Lúc đầu sẽ khó khăn, vô cùng khó khăn, nhưng có nghị lực và phương pháp đúng đắn để vượt qua thì bạn sẽ phát triển và cải thiện được. Chỉ cần bạn chịu đựng một cách kiên trì và khéo léo, và trong quá trình chịu đựng đó bạn sẽ tìm ra những phương pháp điều chỉnh phù hợp cho bản thân. _Lợi ích thứ 3 là nó giúp bạn có thêm nhiều kiến thức kỹ năng trong cuộc sống xã hội, dần giúp mình định hướng đi cho bản thân trong tương lai: chọn nghề nghiệp phù hợp, thay đổi cách sống, điều chỉnh tâm lý bản thân... --2/-- Tiếp theo, xin chia sẻ kinh nghiệm riêng của bản thân mình để đối phó với những ám ảnh sợ hãi khổ đau trong mọi hoàn cảnh, Bí Quyết này một phần mình tự nhận ra trong thời kỳ vật lộn với nỗi sợ hãi, một phần là nhờ áp dụng giáo lý buông bỏ chấp trước của Phật Giáo, đó là: Mặc kệ tất cả mọi thứ. Không cần quan tâm đến cảm nghĩ của ai làm gì, Không quan tâm đến hình ảnh của mình trong mắt người khác làm gì. Chỉ cần làm tốt nhất mọi việc trong khả năng và trách nhiêm của minh là được. Bỏ hết đi cho nhẹ!! Ví dụ như thế này nhé: Bạn sắp đi gặp gỡ một người bạn, và mặc dù bạn đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ rồi, mà bạn vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi, không biết ngoại hình đã ổn chưa? có gì chưa được ok không? có rắc rối tồi tệ gì sẽ xảy ra khiến bạn xấu hổ khổ đau không?... Hoặc là trong lúc giao tiếp với một hoặc nhiều người, bạn cảm thấy sợ hãi, lo lắng và xấu hổ khủng khiếp… Cách giải quyết duy nhất là: Kệ con mẹ nó !! Bạn bè cười chê: kệ cha nó !! Người khác xem thường nọ kia: Mặc xác nó !! Trời sắp sập cũng vây thôi, quan tâm làm gì cho mệt !! Điều này có nghĩa là từ sâu trong nhận thức của mình, bạn phải vất bỏ mọi sự ràng buộc sợ hãi, can đảm sống cho riêng mình, sống như thể là chỉ sống một mình ***Lưu ý: Bạn không cần và cũng không được phép trốn tránh cuộc đời trong núi cao non sâu, không cần vào phòng đóng chặt cửa lại, không cần tránh né gặp người khác. Bạn vẫn sống giữa mọi người, vẫn làm việc trong xã hội mà vẫn tự do tự tại, vẫn thản nhiên như là đang sống một mình. Tại vì sao làm được như vậy? Tại vì dù có chuyện gì xảy ra cũng kệ mẹ nó ! Mình đã làm hết phận sự trách nhiệm rồi, Nó là nó, mình là mình !! Bạn sinh ra cuộc đời này một mình, chết cũng chỉ một mình, sống bao năm ngắn ngủi mà tại sao lại phải buộc lấy sợi dây sỉ diện, lo lắng sợ hãi trong mắt người khác vào thân cho khổ !! Kệ con mẹ nó Tất nhiên khi làm việc gì đó bạn phải làm cẩn thận, tập trung làm hết khả năng của mình, nhưng không bao giờ được phép sợ hãi, mà vẫn phải luôn luôn thoải mái là chính mình, như là đang sống một mình. Điều này là một bí quyết mà mình học hỏi được và vẫn luôn giữ trong tâm niệm, luôn luôn thưc hành từng phút từng giây. Cuộc sống mình được như bây giờ chủ yếu là nhờ rèn luyện khả năng này. Đơn giản, hãy luôn sống giữa mọi người như đang sống một mình !! Chuyện gì đi nữa thì cũng kệ con mẹ nó !! ***Mình xin nói sâu hơn về sự thực hành buông bỏ sợ hãi này với một vài lưu ý như sau: _Đầu tiên là quy tắc hoạt đông của Tâm trí (Tâm trí ở đây là suy nghĩ,cảm nhận của mình trong từng phút giây): Tâm trí của mình luôn luôn hoạt động, có nghĩa là luôn hướng đến và nắm giữ một đối tượng nào đó . Và đối tượng của nó cũng thay đổi liên tục, lúc là suy nghĩ tốt, lúc thì suy nghĩ xấu, lúc thì hận thù ai đó, lúc thì nghĩ về người yêu, lúc thì tính toán, lúc nhớ nhung... Và căn bệnh ám ảnh sợ hãi này bản chất là một thói quen của tâm trí thường xuyên hướng đến đối tượng là nỗi sợ hãi, hướng ngoại, lo ra Cách chữa trị đơn giản là: thay thế đối tượng của tâm, thay thế sự lo lắng, sợ hãi, hướng ngoại bằng sự “tự tại”. Tự tại là gì? Tự tại chính là sống với bản thân mình, sống như là đang sống một mình, mình chỉ cần tập trung làm việc của mình, quan tâm bất cứ thứ gì khác, quan tâm ai khác cho mệt, dù trời đất có sập thì cũng kệ mẹ. Vậy thôi ! Sự tự tại không phải là thứ có sẵn, mà là một thói quen, một khả năng được rèn luyện thông qua mọi công việc, mọi suy nghĩ hằng ngày. Cho nên, để có được khả năng này, bản cần phải quyết tâm, kiên trì và khéo léo rèn luyện nó từng ngày từng giờ. Ví dụ 1: Bạn đang lái xe trên đường, có tâm sợ hãi đến (ví một lý do ngu ngốc gì gì đó) thì bạn phải làm sao? mình thì đối phó với nó bằng suy nghĩ này: kệ cha mày, tau chỉ cần quan tâm đến việc lái xe là được. Và thế là mình chỉ quan tâm đến việc lái xe, như là chỗ không người, như là chỉ đang sống một mình. Đó chính là tự tại ! Ví dụ 2: Bạn đi bộ qua một nhóm rất đông người (hoặc là lên thuyết trình trước đám đông), tâm sợ hãi đến (vì sợ bị lố bịch, hay gì gì đó…) Bạn chỉ cần thả lỏng và suy nghĩ: kệ mẹ chúng mày, tao chỉ cần tiếp tục đi bộ hoặc là tập trung vào bài thuyết trình của mình , sống với bản thân mình, quan tâm gì khác cho mệt. Cứ như vậy, trong công việc, giao tiếp hằng ngày, bạn chỉ cần tập trung chú ý làm công việc trong từng giây từng phút của bản thân cho tốt, còn lại thì kệ mẹ chúng nó !! _Bạn biết kết quả bạn thu được khi rèn luyện khả năng này một cách thành công là gì không?? Thực tế mình nhận thấy là khi làm được như vậy thì mình trở nên thoải mái vui vẻ hơn, giao tiếp tự nhiên hơn, làm việc tập trung hơn, bình tĩnh hơn trong mọi tình huống. Ngoài ra, tâm thường thoải mái nên sức khỏe, sức đề kháng của cơ thể cũng tốt hơn nhiều, tinh thần sảng khoái và sáng suốt hơn. Nói chung là cuộc sống chuyển biến hoàn toàn ! --3/--Phần cuối cùng, mình xin viết tặng bạn nào có hiểu biết & lòng tin về tâm linh : hiểu biết của mình về căn bệnh ám ảnh sợ hãi này trên góc độ tâm linh (mà đối với những hiểu biết và trải nghiệm của bản thân mình thì những điều này là sự thật hiển nhiên) _Trong Phật giáo gọi đây là nghiệp chướng do những hành động xấu , những tội lỗi của bạn đã tạo ra trong quá khứ (quá khứ ở đây thậm chí là những kiếp xưa). Những nghiệp xấu này ăn sâu vào trong tàng thức của chúng ta và đến khi gặp đủ điều kiện thì phát ra thành bệnh, gây ra khổ đau. Kèm với đó,do trong tiềm thức đã có sẵn ác tâm, nên những ma quỷ, vong hồn những kẻ thù oán ta sẽ nhân cơ hội đó gây tác động, đe dọa khiến cho chúng ta không bao giờ được bình yên, thanh thản tâm hồn. Thành ra,có nhiều người đi cúng bái này nọ để xin tha thứ. Nhưng kết quả là lành một thời gian rồi lại tái phát l Vì sao vậy?? vì chưa thay đổi tâm, trong tâm vẫn đầy rẫy những xu hướng xấu xa, nên các thế lực ma quỷ xấu ác sẽ đi theo lực hấp dẫn này để gây ảnh hưởng. Nói chung là bên trong như thế nào thì bên ngoài cũng sẽ tương tự như vậy. Cái này thực ra cũng dễ hiểu. Ví dụ như: một người siêng năng chăm chỉ và sống có trách nhiệm thường cũng chỉ kết bạn với những người tương tự như vậy, chứ chăng bao giờ chơi với bạn bè lêu lổng lười biếng. Hoặc vi du nhu: một người thích nhậu thì chẳng hứng thú rủ người không thích nhậu đi chung làm gì. _Do đó, mấu chốt vấn đề ở đây vẫn là phải thay đổi tâm trí và cách sống của mình. Khi bạn dần dần sống một đời sống chính trực, chăm chỉ, thánh thiện, hữu ích cho xã hội, khi tâm trí bạn dần dần sáng suốt, hiểu biết thì các vong linh xấu xa cũng sẽ rời bỏ bạn, tha thứ cho bạn. _ Nếu bạn có tôn giáo thì hãy nương tựa vào đó để thay đổi bản thân, sống một đời sống trong sáng, chính trực, thánh thiện, chăm chỉ làm ăn, hữu ích cho mọi người . Theo kinh nghiệm bản thân, mình đặc biệt nhấn mạnh vấn đề tình dục, phải hết sức giữ gìn sự trong sáng của tâm, chỉ TD khi có tình yêu chứ không được sa vào ham muốn thể xác. Nếu điều này mà không giữ gìn được thì mình thấy rất khó khỏi bệnh. Thực hành phương pháp “Tự tại” & làm việc trong một môi trường tốt cũng là một phần trong quá trình thay đổi tâm trí _ Bản thân mình thì thực hành những điều sau, mình xin chia sẻ để bạn có thể tham khảo: +Tránh xa tình dục không xuất phát từ tình yêu, từ bỏ thủ dâm. +Không bao giờ giết hại sinh mạng của động vật ,ăn chay, phóng sanh. +Không uống rượu bia, ma túy gây mê mờ trí tuệ +Luôn sống có trí tuệ để có thể thông cảm với mọi nguời, tránh làm cho người khác tổn thương đau khổ vì sự thiếu cảm thông của mình Mình thực kiên trì thực hiện mấy điều này cũng được khoảng 3-4 năm rồi. Mình được biết rằng sau khi làm những việc phước lành, ta nên tâm nguyện là hối hận những lỗi lầm đã làm, xin nhường những phước lành đã làm ra được cho các vong hồn thù oán với ta để xin họ tha thứ (kiểu như lấy công chuộc tội). Tất nhiên rằng việc thay đổi tâm tri va loi song vẫn là mấu chốt căn bản, nhưng nếu ta làm thêm những việc phước lành tích đức để xin lỗi họ, xin họ tha thứ thì sẽ làm cho quá trinh này bớt khó khăn và suôn sẻ hơn, mau đạt kết quả hơn. Trên đây đều là những chia sẻ chân thành của mình, là tất cả những gì mình biết và kinh nghiệm được, mong bạn luôn nỗ lực & kiên trì và sớm đạt tiến bộ và hòa nhập được với cuộc sống !
  • clockTham gia 10/03/2019
  • 06/06/2020
comment

Huỳnh Cẩm Hằng

Ám ảnh sợ hải nói chung hay ám ảnh sợ xã hội nói riêng bằng phương pháp tâm trí trị liệu có thể chữa được hết trong thời gian 1 tháng.
  • clockTham gia 21/11/2018
  • 06/06/2020
comment

Lưu Bảo Trân

Chào bạn! Mình rất hiểu những khó khăn và đau khổ mà bạn đang gặp phải. Vì mình cũng là một người bị bệnh giống bạn. Mình bắt đầu phát bệnh từ khi mình học đại học năm thứ 3. Giờ mình đã ra trường được hơn 2 năm rồi, đã đi làm nhưng mà bệnh thì vẫn chưa khỏi, mình cũng đang gặp rất nhiều khó khăn và đau khổ với căn bệnh này. Cũng giống như bạn, mình rất là sợ giao tiếp, nói chuyện, ăn chung với người khác, đặc biệt là những nơi đông người. Trong những tình huống đó mình cảm thấy rất là căng thẳng và làm cho mọi người xung quanh cũng căng thẳng theo, nên mình cố gắng tránh những tình huống đó. Ai cũng khuyên không được tránh né, và mình cũng đã cố gắng rất nhiều nhưng mà mình vẫn không thể nào kiểm soát được sự sợ hãi những lúc như thế…Những người bình thường thật khó để có thể chấp nhận một người bị bệnh như mình và bạn. Mình rất muốn tìm một người bạn giống mình để hiểu và thông cảm cho nhau. Mình đã từng đi gặp bác sĩ tâm lí, cũng từng gọi điện đến bác sĩ tư vấn tâm lý nhưng cũng không có tác dụng mấy bạn à. Thực sự thì bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm thần ở Việt Nam họ còn rất mơ hồ về bệnh này, họ còn không hiểu về bệnh này bằng chính chúng ta nữa...hic Họ cũng cho mình uống thuốc, nhưng những thuốc đó mình uống vào thấy giống như uống thuốc chống say tàu xe vậy. Mình thấy những thuốc đó không tác dụng mấy. Mình đã lên mạng tìm hiểu về công dụng của những loại thuốc đó, và được biết là những thuốc đó được xếp vào thuốc độc nhóm B (vì nó tác động đến hệ thần kinh mà). Nhưng có một loại thuốc rất tốt đó là thuốc: “Dưỡng Tâm An Thần”, được bán hầu như ở tất cả các hiệu thuốc tây, thuốc này chống mất ngủ rất tốt, trước khi đi ngủ khoảng 1 tiếng, uống 5 viên thuốc này thì bạn sẽ rất là dễ ngủ, và ngủ dậy bạn sẽ thấy rất là khỏe đó
  • clockTham gia 04/07/2018
  • 06/06/2020
comment

Hoàng Thị Phi Kiều

Lần đầu tiên nghe bệnh này nhưng mình chia buồn và chia sẻ với bạn. Mong bạn tìm được cách giải quyết và khắc phục sớm nhé.
  • clockTham gia 04/09/2017
  • 06/06/2020
comment

Hoàng Văn Trung

Mình cũng đang bị căn bệnh này. Nguyên nhân là do gia đình đặt kì vọng quá nhiều về mình mà mình toàn bị chê trách từ đó mình sinh ra bệnh này. Mình rất ngại giao tiếp luôn tưởng tượng lung tung hay nóng nảy. Bệnh theo mình cũng đc 5 năm. Bạn có cách nào giúp mình cải thiện tốt hơn ko
  • clockTham gia 23/10/2018
  • 06/06/2020
comment

Trần Thái Nam

Mình cũng giống các bạn. Chỉ những người trong cuộc mới biết đau khổ chừng nào. Chúng ta hãy thành lập 1 nhóm và cùng chia sẻ đi, như vậy sẽ tốt hơn. Mình đau khổ còn được, nhiều người tiếp xúc với mình thấy mình e ngại, họ cũng ngại theo. Biết bao giờ hết căn bịnh này, nó đã theo mình gần 10 năm rồi. Khổ quá các bạn ơi
  • clockTham gia 15/07/2016
  • 06/06/2020
comment

Phạm Nữ Kim Trâm

Chào mọi người, mình bị bệnh này cũng đã hơn 3 năm rồi nhưng mình mới biết được tên căn bệnh cũng mấy ngày nay thôi. Tình cờ phát hiện ra forum này, mình chỉ muốn hét lên thôi. Trời ơi, mình k nghĩ sẽ có người đồng cảnh ngộ với mình như vậy. Những gì các bạn chia sẽ hoàn toàn giống vs tình trạng hiện giờ của mình. Mình phát hiện ra bệnh khi mình học lớp 11, nay đã là sinh viên năm 2 rồi. Mình rất sợ mỗi khi phải trả lời câu hỏi trong lớp học, hay là phải nói chuyện trước đám đông. Những lúc ấy tim mình đập nhanh, chân tay run rẩy kèm theo giọng nói run run nữa. Mình cũng sợ giao tiếp với người lạ, sợ nói chuyện điện thoại với ai đó nếu như có người nào bên cạnh mình cũng sẽ run. Mình thật sự đã trở thành trò cười cho rất nhiều người, đã có lúc mình tuyệt vọng vô cùng nhưng mình vẫn cố gắng sống, vì k muốn phụ công ơn ba mẹ nuôi dưỡng. Mình thật sự rất buồn. Năm lớp 12 mình cũng đã có đi khám bs tâm lý, bs cũng có cho mình uống thuốc. Mình có tra trên mạng thì nhận thấy đó là thuốc chống trầm cảm. Mình sử dụng được khoảng 1 tháng thì k sử dụng nữa vì không đủ điều kiện tài chính. Mình vẫn luôn cố gắng từng ngày, luôn tự động viên mình phải cố gắng. Mình tham khảo các bài viết trên mạng thì thấy rằng muốn chữa khỏi bệnh này thì mình phải đối diện với nó. Giống như mọi người nói vậy, mình phải đối diện với sự dè bỉu, khinh miệt của mọi người để phấn đấu vượt qua. Nhưng mình không biết mình nên làm cách nào. Mình đc biết nhà văn hoá phụ nữ có mở lớp học Nghệ thuật nói trước đám đông, liệu mình có nên tham gia hay không? Có lúc mình rất có ý chí, nhưng đến khi thực hiện lại sợ này, sợ nọ nhất là sợ ánh mắt của người khác nhìn mình. Mình đã là sinh viên năm 2 rồi mà vẫn chưa làm được gì cả, căn bệnh này khiến mình rất rất buồn. Mình viết ra đây để nhẹ lòng 1 chút. Mình cũng mong là các bạn nào có hoàn cảnh như mình hãy chia sẽ cùng nhau để chúng ta cùng phấn đấu vượt qua nhé! Thân ái!
  • clockTham gia 04/09/2018
  • 06/06/2020
comment

Trần Trung Hiếu

Hiện nay các bệnh lý tâm thần kinh đặc biệt ngày càng phổ biến : rối loạn giấc ngủ, rối loạn lo âu, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn lưỡng cực, rối loạn tktv, rối loạn dạng cơ thể,...có nhiều phương pháp điều trị nhưng vẫn chưa triệt để và ảnh hưởng phụ của thuốc là có, vì vậy nhiểu người ở trong tình trạng này đã tìm tới đông y để hỗ trợ thêm trong việc giải quyết tình trạng bệnh lý của mình, như châm cứu, bấm huyệt, cấy chỉ, nhĩ châm, mai hoa châm, thiền, dưỡng sinh - yoga,thuốc và thảo dược...khá hiệu quả bạn có thể liên hệ Bs Trần Tuấn Anh, 0902422469, hiện đang công tác tại viện y dược học dân tộc.
  • clockTham gia 21/02/2017
  • 06/06/2020
comment

Tạ Thanh Liêm

Giờ hiện tại mình đang còn học đại học, chỉ vì mắc bệnh này mà mình chẳng muốn tiếp tục nữa, chỉ muốn buông xuôi thôi.Buồn vì chả ai hiểu bản thân mình cả, tự mình chịu đựng tự mình cố gắng. Muốn làm được người bình thương sao khó quá. Nhiều lúc tự hỏi sao họ bình thương, tự tin, tự nhiên thế trong khi mình cũng chẳng thua kém họ
  • clockTham gia 15/02/2016
  • 06/06/2020
comment

Nguyễn Lương Tuấn Kiệt

Hiện nay các bệnh lý tâm thần kinh đặc biệt ngày càng phổ biến : rối loạn giấc ngủ, rối loạn lo âu, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn lưỡng cực, rối loạn tktv, rối loạn dạng cơ thể,...có nhiều phương pháp điều trị nhưng vẫn chưa triệt để và ảnh hưởng phụ của thuốc là có, vì vậy nhiểu người ở trong tình trạng này đã tìm tới đông y để hỗ trợ thêm trong việc giải quyết tình trạng bệnh lý của mình, như châm cứu, bấm huyệt, cấy chỉ, nhĩ châm, mai hoa châm, thiền, dưỡng sinh - yoga,thuốc và thảo dược...khá hiệu quả bạn có thể liên hệ Bs Trần Tuấn Anh, 0902422469, hiện đang công tác tại viện y dược học dân tộc.
  • clockTham gia 22/11/2017
  • 06/06/2020
comment

Ngô Minh Toàn

xin chào cả nhà, mình đã bị bịnh này trong vòng 2 năm, thế rồi khi bị dồn ép vào 1 bước đường cùng, hoàn toàn ko ra ngoài giao tiếp với ai nữa. thì mình đã thử làm theo lời khuyên của 1 người bạn, đi ra ngoài chơi thử xem sao. có những lần trông mình rất xinh xắn, rất đẹp rồi, áo váy sẵn sàng rồi, nhưng cứ đứng trước cửa ko đi. rồi quay vào nhìn gương và khóc. ko 1 ai biết cả. nhưng cái gì cũng cần có sự khởi đầu. bạn phải tự tin vào bản thân mình. hãy làm điều gì đó khiến bạn tự tin. tập thể dục rất tốt, cực kì tốt. Bạn đặt ra thử thách và tập thể dục. Sau khi đạt được điều đó bạn sẽ tự tin hơn. Rồi từng bước làm điều gì bản thân cảm thấy có thể làm. THay đổi căn nhà, thay đổi diện mạo, học thêm 1 thứ gì đó. Đừng ở trong nhà nữa. TỪ đó đến giờ đã 5 năm trôi qua, bây giờ có xấu đến cỡ nào mình cũng tự tin hơn lúc trước nhiều, vì mình có khả năng xây dựng sự nghiệp, có khả năng thu hút người khác giới, có ước mơ và hoài bão. Các bạn cứ từng bước, làm những điều thử thách bản thân, mỗi lần làm được điều gì đó, bạn sẽ tự tin hơn. Mình đã từng thất bại nhiều lần, nhưng chai mặt ra, coi như ko có, cứ thế bước qua, cứ thế sống. Chúc mọi người may mắn nhé.
  • clockTham gia 16/10/2018
  • 06/06/2020
comment

Ngô Văn Dương

Mình cũng bị bệnh này đây, sợ người khác quan sát, sợ nói chuyện từ 2 người trở lên, toát mồ hôi ra luôn, gây cản trở rất nhiều điều trong cuộc sống. Mình cũng có biết một chút về tâm lý. Mình đang tìm liệu liệu pháp "nhận thức - hành vi" cùng với " thiền", sử dụng "beta - block" đi thuyết trình thấy rất hiệu quả nhưng không dám lạm dụng thuốc nhiều.
  • clockTham gia 29/11/2012
  • 06/06/2020
comment

Nguyễn Trường Thi

E đã phải nghỉ việc trong khi chưa làm hết tháng đầu tiên thử việc Vì cảm thấy quá áp lực và căng thẳng. e không thể nói chuyện giao tiếp bình thường được. e có cảm giác mọi ng xa lánh mình. ghét m.e thấy rất buồn và bế tắc .Không tìm ra cách để thay đổi mình . Rất chán nan. làm viec gi cung lóng ngóng và căng thẳng. tự nói với bản thân là phải cố gắng nhưng rồi lại rơi vào trạng thái mệt mỏi .mất kiểm soát. Như là bị đáng trí vậy . nếu đúng là bị bệnh này thì e bị từ nhỏ r nhưng bây giờ e ms thấy nó làm ảnh hưởng đến e nhiều ntn. Nhưng e sẽ ko bỏ cuộc. nhất định sẽ có cách mng cùng giúp nhau vượt qua nhé!
  • clockTham gia 21/02/2018
  • 06/06/2020
comment

Nguyễn Thị Mỹ Huệ

Mình thà bị ăn roi còn hơn suốt ngày phải ngồi nghe. Bố bt thì ko sao, uống rượu vào là nói nhiều, nói lung ta lung tung ko cho ai nói chen vào, hét ầm ĩ. Kiểu như ko kiểm soát được ý. thế mà đi đâu ăn thì chỉ uống bia rượu chứ ko ăn. Kiểu như cố uống vào cho say ấy. giã rượu bia rồi lại bt, ít nói. (Rượu bia nó có tác dụng gì vậy?). Mình sợ rượu bia lắm, có hôm bố nói cả đêm toàn chuyện đâu hết người này sang người khác, có khi chả liên quan gì mình cũng hét mắng này nọ như chuyện của mình. Mình sợ cả nói nữa, bố mẹ chẳng đánh, chẳng động gì đến mình nhưng nghe lời nói mà mình ấm ức chỉ muốn chết luôn. Giờ mình tự không chấp nhận ảnh hưởng từ bố mẹ nữa nhưng lại không biết ai để giúp mình thay đổi cả. Quá khứ không thay đổi được nên hiện tại muốn tự thay đổi thật là khó khăn quá. Còn mình giờ chẳng biết tại sao lại thế này, tuổi thơ xa xôi giờ chẳng còn gì trong đầu (ko nhớ một thứ gì hết). Những thứ nhớ được (vài năm trước) đến giờ cũng chẳng có mấy gì vui.
  • clockTham gia 17/10/2017
  • 06/06/2020
comment

Nguyễn Thị Bích Tâm

Mình mới nghĩ ra một cách, đó là “thành thật với bản thân của mình”. Khi mình có những ý nghĩ xấu, mình tự hỏi “Có thật mình muốn như vậy hay không? Chẳng lẽ mình xấu xa đến vậy hay sao?” Lúc đó mình thấy như đánh thức được lương tâm của mình dậy, và mình không còn lo lắng, thái độ ấp úng nữa và có thể làm được những việc mà mình đang sợ…
  • clockTham gia 20/02/2012
  • 06/06/2020
Cùng chủ đề